MS09 – Thu nhớ
5 (100%) 480 đánh giá

Thu nhớ

Hà Nội mùa ẩm ướt. Mưa rả rích đêm ngày. Chẳng như cơn mưa rào mùa hạ, cũng chẳng giống mưa phùn mùa xuân. Những cơn mưa cuối thu buồn lặng lẽ.

Loading...

Nằm nghe tiếng mưa rớt bên hiên nhà. Ta vùi đầu vào chăn chẳng buồn dậy. Thả hồn mình lạc trôi về một miền kí ức xa xôi nào đó.

Cô giáo đang đứng giảng bài trên bục, tiếng phấn cọ lên mặt bảng kin kít, những dòng chữ trắng nổi bật dần dần hiện lên bảng xanh.  Dưới lớp, các bạn cắm cúi chép bài. Thỉnh thoảng lại quay sang nói chuyện vài câu. Có bạn thì ngáp ngắn ngáp dài. Có bạn lại chống cằm nhìn ra cửa.

Lớp học có lúc yên tĩnh đến nỗi nghe rõ tiếng bút viết sột soạt, tiếng lật của  trang sách. Có lúc lại ồn ào như vỡ chợ. Nói chuyện, cười đùa, trêu chọc nhau. Một thứ âm thanh hỗn tạp. Tất cả lấn át đi tiếng mưa ngoài kia.

Những tiết thể dục được ngồi trên lớp vì trời mưa. Có tốp ngồi làm bài tập, có tốp ngồi buôn dưa, có tốp lại bày bao nhiêu trò chơi đủ loại… Có lẽ thể dục được nghỉ học ngồi trên lớp là thích nhất, bởi hè thì mát mà đông lại ấm. 

Loading...

Nhưng sau này, tôi lại thấy tiếc vì những tiết thể dục không được xuống sân. Bao nhiêu môn  chúng ta ngồi trên lớp. Chỉ có thể dục mới được chạy nhảy, vui đùa, nói chuyện một cách thoải mái trong giờ học như vậy. 

Cảm nhận rõ ràng được cái giá rét của mùa đông khi có một cơn gío bấc khẽ lùa qua tai. Cảm nhận cái nắng rát bỏng của mùa hè rực rỡ và giọt mồ hôi lăn dài bên má khi cậu ấy chạy theo quả bóng trên sân. 

Những điều nhỏ nhặt nhưng vô giá mà những ngày mưa như vậy đã bỏ quên.

Những buổi học thêm chiều mưa, tiếng trống vang lên, các bạn không về vội, chúng tôi mua mì tôm. Bóp nhỏ, bỏ gói gia vị vào, đổ ra tay, ăn như những đứa trẻ. Thời gian lúc đấy vẫn chầm chậm trôi. Phòng học bé nhỏ, ấm cúng, đèn điện sáng quắc,  vang vọng tiếng ồn ào. Đối lập với màn mưa se lạnh, lặng lẽ và bầu trời đang dần chìm trong bóng tối ngoài kia. 

Để sau này, tôi vẫn không bao giờ quên được, vẫn không ngừng ao ước được trở lại buổi chiều ngày hôm ấy thêm một lần  nữa trong đời.

Chiều mưa tan trường, anh và em chung ô. Quãng đường từ lớp học ra cổng trường có lẽ là quá ngắn, để chúng ta cố ý bước chậm lại , để hai ta được đi cạnh  nhau thêm vài giây nữa. Ái ngại, em chẳng dám ngước nhìn anh,  anh chẳng biết mở lời bắt chuyện ra sao. Chúng ta đều sợ, sợ sẽ vô tình phá vỡ đi sự im lặng ngọt ngào này. Chúng ta muốn giữ lại chút gì đó của mối tình đầu trong sáng ấy. 

Một mai. Anh- Em . Có còn nhớ đến những lần chung ô chúng ta đi cạnh nhau, ngây ngô đến nỗi chẳng dám nắm tay nhau.  Có còn nhớ đến,  chúng ta đứng giữa sân trường, khao khát về một ngày mai…

Tác giả ngocan5996@gmail.com

Chia sẻ

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here