MS07 – Vai diễn mang tên “gia đình”…
5 (100%) 481 đánh giá

Hà Nội , ngày 9 tháng 11 năm 2017

Loading...

Có người đã từng nói với tôi: "Cuộc đời giống như vở kịch của "số phận" và chúng ta phải là những diễn viên xuất sắc". Tôi không thể định nghĩa được " diễn viên xuất sắc " là như thế nào. Là một người toàn diện , với vai diễn nào cũng hoàn hảo? Hay là người luôn đeo lên mình chiếc mặt nạ đẹp lộng lẫy trong mọi hoàn cảnh và chẳng bao giờ sống thật với chính mình?… Tôi không hiểu điều ấy nhưng tôi biết… " vai diễn " của tôi trong ngôi nhà của chính mình đã là một " vai diễn " vô cùng xuất sắc. Xuất sắc đến bản thân tôi cũng chẳng thể nhận ra….

22 năm về trước ,mẹ và ba tôi kết hôn, kết hôn theo một cách đúng nghĩa. Họ cùng nhau xây dựng một gia đình hạnh phúc , nắm tay nhau vượt qua mọi khó khăn , trắc trở. Bởi lẽ họ có tình yêu và hạnh phúc – hai thứ luôn đi đôi với nhau. Dù không được chứng kiến nhưng tôi đã vô cùng ngưỡng mộ tình yêu của ba và mẹ khi nghe bà ngoại kể. Tình yêu của ba và mẹ có lẽ sẽ trường tồn mãi theo năm tháng và thời gian…

Tôi đã từng nghĩ như vậy. Thế nhưng suy nghĩ ấy đã chẳng tồn tại được mãi như tôi tưởng. Bởi lẽ…

Mùng 5 Tết năm 2017. Khi tất cả mọi nhà đều đang hạnh phúc trong không khí vui tươi của những ngày Tết thì gia đình tôi… bao trùm chỉ là một không khí  u buồn. Khắp căn nhà chỉ là tiếng đổ vỡ , quát tháo. Tệ thật! 

– "Thôi đủ rồi. Anh đừng nói nữa "

– "Em đừng có mà như vậy. Em đang không tôn trọng anh đấy. "

Loading...

…… Lại là tiếng cãi nhau của ba và mẹ. Tôi chỉ có thể đóng vai là một cô con gái đáng thương đứng nép mình trong góc nhà mà lặng lẽ khóc… Những ngày sau đó , tình trạng ấy cứ diễn ra như cơm bữa vậy. Trong tâm trí tôi khi ấy luôn là tiếng cãi vã của ba và mẹ. Tôi đã trách ba mẹ. Tình yêu bao lâu nay của ba và mẹ đâu rồi? Tình yêu mà tôi ngưỡng mộ đâu rồi?.. tất cả đã tan vỡ rồi ư? .. Trách ba mẹ bao nhiêu tôi lại càng trách mình bấy nhiêu… tại sao tôi lại không đứng ra căn ngăn? Tại sao tôi lại không can đảm lên tiếng? Sao tôi vô dụng quá vậy?….

Thế nhưng.. đó chưa phải là tất cả. Một ngày nọ , tôi tình cờ đọc được những dòng tin nhắn mà có lẽ , cả đời này tôi sẽ không bao giờ quên..

"Em. Nếu chúng ta ở gần nhau anh sẽ chở em đi chợ hoa chơi."

"Vợ ơi anh về rồi."

"Anh nhớ ăn tối đi nhé không lại ốm đấy."

"Ừm. Anh biết rồi mà. Yêu vợ <3."

Tôi đã khóc. Khóc cạn hết nước mắt. Tôi đã tự giam mình trong phòng tối , lặng lẽ ngồi như một con búp bê  vô hồn. Mẹ tôi.. đang làm chuyện gì vậy? Tôi đọc nhầm có phải hay không? Tại sao lại như vậy? Tình yêu mẹ dành cho ba đã thay đổi rồi sao? Mẹ làm vậy không cảm thấy có lỗi với ba sao?.. Cứ thế , tôi đã phủ nhận mọi sự thật ấy. Nhưng rồi , ngày qua ngày , chứng kiến sự thay đổi của mẹ – mẹ hay cười hơn , thỉnh thoảng lại nhìn qua chiếc điện thoại ánh mắt không thể che giấu niềm vui – tôi mới dần dần thực sự chấp nhận. Và rồi…. tôi cảm thấy thương ba nhiều hơn. Tội Nghiệp Ba! Ba vẫn chẳng hay biết gì , vẫn dành cho mẹ tất cả tình yêu thương mà ông có. Tôi đã tự hỏi nếu biết được sự thật mẹ đã thay đổi không biết ba sẽ như thế nào?!

Lo lắng cho ba nhưng tôi vẫn luôn giữ im lặng trước sự thay đổi của mẹ. Gạn hỏi mãi mẹ  mới bảo ngày xưa mẹ và ba kết hôn không hề có tình yêu mà đơn giản chỉ là sự thương hại. Và rồi tôi chợt nhận ra. Hình như tôi đã quá ích kỉ? Tôi chỉ nghĩ đến mình mà chẳng hề nghĩ cho mẹ. Mẹ sẽ không li hôn với ba, bởi mẹ lo cho tôi và anh trai. Tôi cũng nên để cho mẹ đi tìm một hạnh phúc cho riêng mình chứ , phải không?

Sau tất cả… tôi – vẫn là người phải tiếp tục đóng một vai diễn hay đúng hơn phải đeo trên mình một chiếc mặt nạ… một chiếc mặt nạ không bao giờ có thể gỡ bỏ…

Nguyễn Trung Anh

Lớp 9a2 – Trường THCS Văn Khê, Hà Đông, Hà Nội

Chia sẻ

2 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here