Đánh giá bài viết

Gửi cô Trịnh Thị Diệu Hiền…

Loading...

Mỗi một sự tồn tại đều mang cho mình một định nghĩa, thế nhưng đâu đó trong sâu thẳm ,một thứ cảm xúc cứ trỗi dậy,miên man, dạt dào, nhưng chẳng biết phải gọi tên như thế nào,ấy là khoảnh khắc khi tôi gặp lại cô, người cô chủ nhiệm tôi bốn năm cấp hai, cô Trịnh Thị Diệu Hiền, mãi cho đến bây giờ khi đã đủ lớn, nhưng tôivẫn chẳng thể nào lí giải được sao cô lại đặc biệt trong lòng tôi đến thế.

Còn nhớ mới hôm nào, tiết trời tháng 8 dịu dàng, tôi bỡ ngỡ bước vào ngôi trường THCS Phan Đình Phùng mang theo một chút rụt rè, e ngại của một đứa học sinh cấp một,cô bước đến nụ cười tỏa nắng sưởi ấm cả gian phòng, lúc đó tôi vẫn kịp vẽ lại nụ cười cô trong tâm thức,để đến bây giờ nó đã gọn ghẽ nằm một góc trong trái tim tôi.

Với cô, tôi chắc là một học sinh đặc biệt, không phải vì học giỏi hơn,lại càng không phải vì xinh đẹp hơn, mà có lẽ vì tôi là đứa ít nói, trầm tư, cái gì cũng muốn giữ cho riêng mình, tôi cứ nung nấu trong mình một suy nghĩ rằng thế giới này chỉ dành cho những bạn học giỏi,còn tôi tuyệt nhiên là chẳng có gì cả. Rồi cô bước đến thế giới bé nhỏ u tối của tôi, cô dùng chính cuộc đời mình để dạy tôi, cô nói với tôi rằng ”giá trị của một người không phải thể hiện qua việc người khác ghét hay yêu,cũng không phải ở những lời người khác đã nói ,mà nó nằm ở chính bản thân mỗi người,phải biết tự mình nhìn nhận giá trị của bản thân,cô tin em sẽ làm được”. Tôi chẳng biết lời nói ấy có sức mạnh đến thế nào, chỉ biết rằng nó đã làm thay đổi một con người, nó đã xua tan đi khoảng trời mờ mịt trong tôi.

Cô yêu học trò,yêu nghề dạy học, không một minh chứng nào rõ hơn là những đêm thao thức để có một bài giảng hay,chẳng biết từ lúc nào mà tôi lại yêu môn sử khô khan ấy. Tôi yêu câu chuyện cô kể,cứ như rất thực, có những thông điệp quý giá mà mãi đến sau này tôi mới nhận ra.

Loading...

Cô hay nói với chúng tôi tuổi 13, 14 là cái tuổi khó nắm bắt tâm lí nhất, cô đã trải qua và hiểu những sai lầm mà các em mắc phải, nhưng không sao, các em được phép sai lầm vì sai lầm là trưởng thành,có lẽ cái tuổi bồng bột ấy chúng tôi có thể vì vô tình hay cố ý mà làm cô buồn nhiều nhưng vẫn chưa một lời xin lỗi nào thành lời. Tôi biết vẫn đâu đó những đêm trằn trọc vì buồn, vẫn biết đâu đó luôn có tình yêu âm ỉ cháy,cô rất đỗi bình dị, đến cả tình thương cô dành cho chúng tôi cũng bình dị, vậy nhưng chẳng có một ngôn từ bình dị nào có thể viết về cô.

Cứ ngỡ bốn năm dài lắm, thế nhưng thời gian trước giờ vẫn vô tình đến vậy, thoắt cái đã bốn mùa hè trôi,ngày chúng tôi rời đi, vẫn chưa kịp chào tạm biệt cô, vẫn chưa chụp với cô một bức hình,và hơn nữa vẫn có một đứa học trò cứ mãi ấp ủ lời cảm ơn chưa kịp ngỏ,nếu trên đời có điều đáng tiếc nhất,tôi nghĩ là khoảnh khắc này. Bước ra cánh cửa trường lúc chiều tà, vệt nắng lan rộng cả con đường ,hoàng hôn rồi, hồi kết rồi, lúc đó có cái gì đó của cấp 3 rộn ràng làm tôi quên mất rằng muốn quay về quá khứ khó đến thế nào,cảm giác như có cái gì đó vụt qua làm bàn tay tôi nóng rát,là thanh xuân chăng?

Quay về trường hôm lấy bằng, tôi cố nán lại tìm một hình bóng xưa, chợt nhận ra sao nó khó khăn đến vậy, cứ để mặc cho những cảm xúc lạ thành hình du ngoạn khắp trái tim,gió thổi bùng lên nỗi nhớ ào ạt,muốn quay về đến thế, nhưng cũng chỉ là về lại trong cơn mơ, tôi ghét cơn gió nào vô tình làm tôi thức giấc khi đang chìm đắm trong tiết học của cô. Rồi chợt tôi nghe tin cô về hưu,một cảm xúc nao lòng đến lạ, không hiểu sao cứ thấy buồn như câu trả lời rằng sẽ không bao giờ được nghe cô giảng nữa hay nó như một lời nhắc nhở thời gian bước vội, đời người quá ngắn ngủi, liệu rằng tôi sẽ ấp ủ câu cảm ơn này bao lâu nữa? Và rồi nó đã thôi thúc tôi viết bài này, viết về những điều đã cũ tựa như đôi tay vụng về cố nhẹ nhàng lật từng trang sách nhuốm màu thời gian đã cũ rích,không biết có phải quá muộn rồi không, nhưng em mong cô sẽ đọc được bài này cùng với lời cảm ơn chân thành nhất từ đứa học sinh khờ khạo như em, chúc cô mãi vui tươi, trẻ đẹp và hạnh phúc, yêu cô nhiều!!

Học sinh của cô 2010-2014

Chia sẻ

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here